Em chồng lỡ mang bầu rồi định bỏ con nhưng tôi thương đứa trẻ đỏ hỏn nên nhận làm con nuôi đến lớn. Khi con khôn lớn đỗ học bổng toàn phần đi du học Úc tôi vừa mừng vừa lo. Ngày tiễn con lên đường, tôi khóc hết nước mắt, đến khi về nhà dọn phòng thì sởn gai ốc khi thấy bức thư con để dưới gối

 Ngày em chồng lỡ lầm, muốn bỏ đi đứa trẻ chưa kịp chào đời, tôi đã không đành lòng. Nhìn đứa bé đỏ hỏn, yếu ớt mà tôi thấy thương cảm vô cùng. Vậy là tôi quyết định nhận nuôi đứa bé, như thể chính tôi đã sinh ra nó. Tôi trở thành “mẹ” của con, âm thầm nuôi nấng, dạy dỗ con khôn lớn mà không hề đòi hỏi gì từ ai.

Bao nhiêu năm trời, tôi là người duy nhất chăm sóc, lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ cho con. Không có một đồng phụ cấp hay trợ giúp nào từ gia đình chồng, nhưng tôi chưa từng nản lòng. Tôi chỉ muốn con có một tuổi thơ hạnh phúc, được yêu thương như bao đứa trẻ khác. Ngày con gọi tôi một tiếng “mẹ,” lòng tôi trào dâng hạnh phúc.

Thời gian trôi qua, con lớn lên, học hành giỏi giang và đầy nghị lực. Đến năm 18 tuổi, con xuất sắc nhận được học bổng toàn phần đi du học Úc. Niềm vui và tự hào xen lẫn nỗi buồn chia xa, khiến lòng tôi vừa mừng vừa lo lắng. Ngày tiễn con ra sân bay, tôi dặn dò từng điều nhỏ nhặt, nước mắt không ngừng rơi. Con chỉ mỉm cười ôm tôi thật chặt: “Mẹ, con đi đây. Con sẽ cố gắng thật tốt để mẹ tự hào!”

Sau khi tiễn con lên đường, tôi trở về nhà, lòng ngổn ngang bao cảm xúc. Dọn dẹp lại căn phòng con đã ở từ bé, tôi muốn lưu giữ lại mọi kỷ niệm của con. Khi lật chiếc gối đầu của con lên, tôi bất ngờ phát hiện một bức thư. Tay run run mở thư, tôi đọc từng dòng chữ nguệch ngoạc nhưng đầy cảm xúc:

*”Mẹ yêu quý của con,*

*Con biết mẹ không phải người sinh ra con, nhưng mẹ đã cho con tình thương và cuộc sống mà không ai khác có thể cho con được. Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn là người bên cạnh, là chỗ dựa và là niềm hy vọng của con. Không một ngày nào con quên rằng con mang ơn mẹ biết bao nhiêu. Mẹ đã hy sinh mọi thứ vì con mà không đòi hỏi gì. Mẹ là người con biết ơn nhất trong cuộc đời này.*

*Con hứa sẽ trở thành người mà mẹ tự hào. Cảm ơn mẹ vì đã nuôi con khôn lớn, cho con một mái ấm, một gia đình, và một tình yêu vô bờ bến. Con yêu mẹ nhiều lắm.*

*Con của mẹ.”*

Tôi ngồi lặng trong phòng, nước mắt rơi không ngừng, vừa xúc động vừa hạnh phúc. Những năm tháng khó khăn, vất vả mà tôi đã trải qua vì con giờ đây như được bù đắp tất cả. Tôi nhận ra rằng, tình yêu chân thành và lòng hy sinh của người mẹ chẳng bao giờ uổng phí. Dù không mang dòng máu ruột thịt, nhưng tôi đã được gọi một tiếng “mẹ” thiêng liêng nhất.

Và tôi biết rằng, dù con có đi xa đến đâu, tình thương của con vẫn luôn hướng về tôi – người mẹ đã nuôi nấng con bằng cả trái tim.

Bài đăng phổ biến

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật này cho con cháu

Vợ mất 49 ngày, chồng bất ngờ được bệnh viện yêu cầu đến đón con mới sinh, đến nơi nhìn người phụ nữ ấy quay mặt ra khiến anh rụng rời

Mẹ đi bước nữa tôi ở cùng dượng nhưng một ngày cha bỗng đưa ra yêu cầu “s:;ững người”…

Vườn nhà có 4 cây trồng Rắn mê như điếu đổ, muốn cả nhà bình an thích mấy cũng nhổ bỏ liền

B/ồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

10 năm qua tôi không về quê nội ăn Tết, cũng không cho chồng về, cả nhà cứ 26 Tết là về bên ngoại. Năm nay mẹ chồng gọi điện báo 1 câu, tôi quay xe về nhà nội luôn

Lấy chồng đã lâu mà suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện ch::ă:n g::ối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Ngày tôi nằm viện, anh hàng xóm bất ngờ đến thăm rồi d:úi vào tay xấp ti:ề:n 2 triệu cùng câu nói ‘l:ạ:n:h người’, đến giờ tôi mới hiểu vì sao chồng tôi chỉ vào chăm tôi được 1 tiếng/ngày…..

14 năm hôn nhân kỳ lạ của nữ BTV thời sự nói giọng miền Nam – Hoài Anh, cái kết gây chú ý

Tôi là vợ lẽ, vừa kết hôn 1 tháng thì anh nhà phát hiện bị UT g-an giai đoạn cuối. Biết trước chẳng còn sống được lâu nên anh đã chia hết tài sản…

Tuổi 56, tôi chẳng thiếu gì, chỉ thiếu 1 bờ vai mạnh mẽ để nương tựa, chồng tôi đã m/ấ/t 8 năm về trước.