Từ vùng sâu vùng xa lên thành phố học, không có tiền đóng học phí tôi quyết định làm nghề một vốn 4 lời. Mỗi tháng phục vụ đại gia đủ 25 ngày tôi có 25 triệu phụ cấp chưa kể được ở miễn phí trong chung cư xịn xò. Bỗng đến 1 ngày, đại gia hớt hải chạy về dí cho tôi 1 phong bì rồi đ-uổi tôi đi gấp. Đi được nửa đường, mở phong bì ra tôi choán-g vá-ng vì biết mình đã…

 

Tôi sinh ra và lớn lên  trong một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong rừng núi. Cả tuổi thơ tôi gắn liền với những buổi chăn trâu, những ngày mưa lội suối bắt cá, và những bữa cơm độn sắn. Nhà nghèo, cha mẹ chỉ mong tôi học hết cấp ba là đủ, nhưng tôi lại có ước mơ lớn hơn: lên thành phố học đại học, thay đổi số phận.

Khi nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi vừa mừng vừa lo. Số tiền học phí và sinh hoạt phí quá lớn so với hoàn cảnh gia đình. Tôi quyết định không kể với cha mẹ, một mình khăn gói lên thành phố, tự nhủ sẽ làm bất cứ công việc gì để trang trải.

Thành phố hoa lệ nhưng cũng đầy cám dỗ. Tôi lạc lõng giữa dòng người hối hả, và cuộc sống đắt đỏ nhanh chóng đẩy tôi vào cảnh túng quẫn. Một ngày nọ, khi đang phát tờ rơi trước cổng trường, tôi gặp một người phụ nữ tên Linh.

Chị Linh nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi hỏi:

  • Em đang cần việc làm đúng không?
  • Tôi gật đầu. Chị Linh mỉm cười, trao tôi một tấm danh thiếp.

    • Nếu em muốn kiếm tiền nhanh, hãy gọi cho chị.

    Tối hôm đó, tôi lưỡng lự mãi trước khi quyết định gọi điện cho chị Linh. Chị mời tôi đến một quán cà phê sang  trọng để trò chuyện. Chị nói công việc của tôi sẽ là “phục vụ khách VIP,” chủ yếu là tiếp chuyện, làm bạn đồng hành trong các buổi tiệc.

    • Mỗi tháng em có thể kiếm được 25 triệu, chưa kể được ở miễn phí trong một căn hộ cao cấp.

    Nghe số tiền ấy, tôi không thể từ chối. Tôi tự nhủ rằng mình chỉ làm tạm thời, đủ tiền đóng học phí rồi sẽ dừng lại.

    Công việc của tôi không dễ dàng như lời chị Linh nói. Để chiều lòng khách hàng, tôi phải học cách ăn mặc, trang điểm, và nói năng sao cho phù hợp với giới thượng lưu. Có những đêm tôi mệt nhoài sau các buổi tiệc dài, nhưng nghĩ đến số tiền kiếm được, tôi lại tự an ủi bản thân.

  • Trong số những người tôi phục vụ, có một vị khách quen thuộc. Ông tên Minh, là một doanh nhân thành đạt nhưng khá kín tiếng. Ông không giống những người khác – ông ít nói, thường trầm ngâm và có vẻ gì đó ưu tư.

  • Dần dần, tôi được ông Minh ưu ái hơn. Ông thường gọi tôi đến để trò chuyện, không yêu cầu gì ngoài việc lắng nghe những câu chuyện của ông. Có lần, ông hỏi tôi:

    • Em làm công việc này có thấy hối hận không?

    Tôi im lặng. Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào lòng tôi.

    Một buổi sáng, khi tôi đang dọn dẹp căn hộ, ông Minh bất ngờ xuất hiện. Khuôn mặt ông tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông đưa cho tôi một phong bì, giọng run rẩy:

    • Cầm lấy. Em phải rời khỏi đây ngay lập tức.

    Tôi hoảng hốt:

    • Nhưng… chuyện gì xảy ra?
    • Đừng hỏi gì cả. Cứ đi đi, càng xa càng tốt.

    Tôi không hiểu chuyện gì, nhưng ánh mắt lo lắng của ông khiến tôi không dám chần chừ. Tôi thu dọn đồ đạc, rời khỏi căn hộ  trong tâm trạng hoang mang.

    Đi được nửa đường, tôi mở phong bì ra. Bên trong là một xấp tiền lớn, kèm theo một lá thư ngắn:

    “Em là một cô gái tốt, đừng để cuộc đời cuốn em vào những con đường không lối thoát. Hãy bắt đầu lại từ đầu, sống đúng với ước mơ của mình.”

    Tôi choáng váng. Hóa ra, ông Minh biết rõ những khó khăn và giằng xé trong lòng tôi.

    Tôi dùng số tiền ấy để đóng học phí và thuê một căn phòng trọ nhỏ. Từ bỏ công việc cũ không dễ dàng, nhưng tôi biết mình phải làm thế để không phụ lòng ông Minh.

    Tôi tìm một công việc bán thời gian tại quán cà phê, lương không cao nhưng đủ để sống tạm. Dù cuộc sống khó khăn, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.

    Những ngày tháng sau đó, tôi tập trung vào việc học. Tôi cũng không quên lời ông Minh: “Sống đúng với ước mơ của mình.”

    Ba năm sau, tôi tốt nghiệp và tìm được một công việc ổn định tại một công ty truyền thông. Một ngày nọ, trong một buổi hội thảo, tôi tình cờ gặp lại ông Minh. Ông trông già hơn trước, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp như ngày nào.

    • Em đã làm được rồi, phải không? – Ông mỉm cười.

    Tôi gật đầu, không giấu được xúc động.

    • Tất cả là nhờ ông.

    Ông Minh lắc đầu.

    • Không, đó là nhờ chính em. Em đã chọn con đường đúng đắn.

    Cuộc sống không dễ dàng, nhưng tôi học được rằng, khi chúng ta đủ dũng cảm để rời bỏ những thứ không thuộc về mình, cuộc đời sẽ mở ra những cơ hội mới.

    Ông Minh không chỉ là một vị khách, mà còn là người đã giúp tôi tìm lại chính mình. Tôi không biết giờ ông sống ra sao, nhưng tôi luôn giữ lời dặn của ông trong lòng, như một kim chỉ nam cho những bước đi tiếp theo.

Bài đăng phổ biến

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật này cho con cháu

Vợ mất 49 ngày, chồng bất ngờ được bệnh viện yêu cầu đến đón con mới sinh, đến nơi nhìn người phụ nữ ấy quay mặt ra khiến anh rụng rời

Vườn nhà có 4 cây trồng Rắn mê như điếu đổ, muốn cả nhà bình an thích mấy cũng nhổ bỏ liền

Mẹ đi bước nữa tôi ở cùng dượng nhưng một ngày cha bỗng đưa ra yêu cầu “s:;ững người”…

B/ồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

10 năm qua tôi không về quê nội ăn Tết, cũng không cho chồng về, cả nhà cứ 26 Tết là về bên ngoại. Năm nay mẹ chồng gọi điện báo 1 câu, tôi quay xe về nhà nội luôn

Lấy chồng đã lâu mà suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện ch::ă:n g::ối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Ngày tôi nằm viện, anh hàng xóm bất ngờ đến thăm rồi d:úi vào tay xấp ti:ề:n 2 triệu cùng câu nói ‘l:ạ:n:h người’, đến giờ tôi mới hiểu vì sao chồng tôi chỉ vào chăm tôi được 1 tiếng/ngày…..

Tôi là vợ lẽ, vừa kết hôn 1 tháng thì anh nhà phát hiện bị UT g-an giai đoạn cuối. Biết trước chẳng còn sống được lâu nên anh đã chia hết tài sản…

Tuổi 56, tôi chẳng thiếu gì, chỉ thiếu 1 bờ vai mạnh mẽ để nương tựa, chồng tôi đã m/ấ/t 8 năm về trước.

14 năm hôn nhân kỳ lạ của nữ BTV thời sự nói giọng miền Nam – Hoài Anh, cái kết gây chú ý