bỏ mặc cha già nghèo khổ, đôi vợ chồng trẻ sốc nặng khi biết sự thật đằng sau

 

Ông Lâm sống cô đơn trong căn nhà nhỏ xập xệ ở một vùng quê nghèo. Những năm tháng tuổi trẻ, ông vất vả làm lụng, chạy vạy từng bữa để nuôi con trai duy nhất – Nam – khôn lớn. Với ông, Nam là tất cả, là niềm hy vọng và động lực sống duy nhất. Khi Nam lấy vợ là Lan, hai vợ chồng trẻ nhanh chóng chuyển lên thành phố, để lại người cha già lủi thủi một mình. Ban đầu, ông Lâm không trách, chỉ mong con có cuộc sống tốt hơn. Nhưng tháng ngày trôi qua, những cuộc điện thoại thưa dần, những lời hỏi han ngày một ít, ông dần nhận ra mình đã bị bỏ lại phía sau.

Dù biết cha sống trong cảnh nghèo khổ, nhưng Nam và Lan không mấy bận tâm. Lan luôn phàn nàn:

“Anh xem, cuộc sống trên này đã đủ vất vả rồi, còn phải lo cho cha nữa sao? Ông già rồi, quen sống như vậy rồi!”

Nam thở dài, nhìn tin nhắn của cha nhưng vẫn không trả lời. Những lần cha gọi, anh thường viện cớ: “Dạ, cha ơi, con bận quá, khi nào rảnh con sẽ về thăm cha sau ạ.” Nhưng cái “sau” ấy kéo dài hết năm này qua năm khác.

Ông Lâm yếu đi theo năm tháng. Căn nhà vốn đã cũ giờ càng thêm hoang tàn. Những bữa cơm đạm bạc chỉ có chút cơm nguội với nước mắm, đôi khi là vài miếng rau luộc. Hàng xóm thương tình, thỉnh thoảng ghé qua giúp đỡ. Bà Tám, người sống cạnh nhà, xót xa:

“Ông Lâm à, hay tôi gọi tụi nhỏ về nhé? Ông không thể cứ sống thế này mãi được.”

Ông Lâm chỉ lắc đầu, cười buồn: “Chúng nó bận lắm, tôi không muốn làm phiền. Chỉ cần chúng nó sống tốt là tôi yên tâm rồi.”

Nhưng rồi, một ngày nọ, bà Tám phát hiện ông Lâm ngất xỉu ngay trước hiên nhà. Bà hốt hoảng gọi người đưa ông đi bệnh viện. Tin này được truyền đến Nam. Khi nhận được điện thoại, anh chỉ miễn cưỡng đáp: “Dạ, con bận công việc, nhờ mọi người giúp giùm. Con sẽ gửi chút tiền thuốc thang.”

Lan nghe vậy, nhíu mày: “Chúng ta còn đang chật vật từng đồng, anh gửi tiền về làm gì? Ông ấy có hàng xóm lo rồi!”

Và Nam lại không về.

Tại bệnh viện, bác sĩ kiểm tra giấy tờ của ông Lâm và phát hiện một điều kỳ lạ. Họ thông báo cho bà Tám:

“Ông Lâm có một tài khoản tiết kiệm rất lớn. Thực tế, ông ấy không hề nghèo như mọi người nghĩ.”

Cả làng xôn xao. Hóa ra, nhiều năm trước, ông Lâm từng trúng số độc đắc. Nhưng thay vì hưởng thụ, ông gửi toàn bộ số tiền vào ngân hàng, để dành cho Nam sau này có vốn làm ăn. Ông sống nghèo khổ chỉ vì muốn tích góp cho con trai.

Khi nghe tin, Nam và Lan chết lặng. Họ hối hả về quê, mong gặp cha để xin lỗi và nhận lại số tiền đó. Nhưng đã quá muộn. Ông Lâm đã ra đi trong cô độc, không có một người thân bên cạnh.

Sau tang lễ, Nam và Lan tìm gặp luật sư để làm thủ tục thừa kế. Nhưng khi đọc di chúc, họ sững sờ:

“Toàn bộ tài sản của tôi sẽ được quyên góp cho trại trẻ mồ côi. Tôi không để lại gì cho con trai mình, vì tôi hiểu rằng tiền bạc không thể mua được tình thương. Nếu một ngày nào đó, con nhận ra lỗi lầm, mong con hãy sống tốt hơn.”

Nam buông tờ di chúc, nước mắt lăn dài. Lan thì thẫn thờ, không tin vào tai mình. Sự tàn nhẫn của họ đã khiến họ phải trả giá. Nhưng lúc này, mọi sự hối hận đều đã muộn màng.

Cuộc đời như một vòng xoay của nhân quả. Đối xử với cha mẹ ra sao, đến lúc nào đó, số phận sẽ hồi đáp theo cách không ai ngờ tới.

“Ông Lâm có một tài khoản tiết kiệm rất lớn. Thực tế, ông ấy không hề nghèo như mọi người nghĩ.”

Cả làng xôn xao. Hóa ra, nhiều năm trước, ông Lâm từng trúng số độc đắc. Nhưng thay vì hưởng thụ, ông gửi toàn bộ số tiền vào ngân hàng, để dành cho Nam sau này có vốn làm ăn. Ông sống nghèo khổ chỉ vì muốn tích góp cho con trai.

Khi nghe tin, Nam và Lan chết lặng. Họ hối hả về quê, mong gặp cha để xin lỗi và nhận lại số tiền đó. Nhưng đã quá muộn. Ông Lâm đã ra đi trong cô độc, không có một người thân bên cạnh.

Sau tang lễ, Nam và Lan tìm gặp luật sư để làm thủ tục thừa kế. Nhưng khi đọc di chúc, họ sững sờ:

“Toàn bộ tài sản của tôi sẽ được quyên góp cho trại trẻ mồ côi. Tôi không để lại gì cho con trai mình, vì tôi hiểu rằng tiền bạc không thể mua được tình thương. Nếu một ngày nào đó, con nhận ra lỗi lầm, mong con hãy sống tốt hơn.”

Nam buông tờ di chúc, nước mắt lăn dài. Lan thì thẫn thờ, không tin vào tai mình. Sự tàn nhẫn của họ đã khiến họ phải trả giá. Nhưng lúc này, mọi sự hối hận đều đã muộn màng.

Bài đăng phổ biến

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật này cho con cháu

Dắt theo con gái 4 tu;/ổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệc cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưng chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã bước tới, cười gượng "Nhà cô tính cỗ vừa đủ, giờ thêm người sợ thiếu, mà đi hai người thì… hơi tốn kém...” Tôi ngớ người, chưa kịp đáp thì chị ấy nói luôn: “Chứ để thiếu cỗ, khách lại bảo nhà cô keo kiệt, cháu nhỉ?” Cả bàn quay sang nhìn, tôi quê không biết chui vào đâu. Tôi đứng phắt dậy đưa con về nhà, vừa ngồi xuống ghế được 30 phút thì nghe tin động trời từ đám cưới...

Lấy chồng đã lâu mà suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện ch::ă:n g::ối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Ngày tôi nằm viện, anh hàng xóm bất ngờ đến thăm rồi d:úi vào tay xấp ti:ề:n 2 triệu cùng câu nói ‘l:ạ:n:h người’, đến giờ tôi mới hiểu vì sao chồng tôi chỉ vào chăm tôi được 1 tiếng/ngày…..

Vợ mất 49 ngày, chồng bất ngờ được bệnh viện yêu cầu đến đón con mới sinh, đến nơi nhìn người phụ nữ ấy quay mặt ra khiến anh rụng rời

Vườn nhà có 4 cây trồng Rắn mê như điếu đổ, muốn cả nhà bình an thích mấy cũng nhổ bỏ liền

Bé Gáι 12 Tuổι Có TҺaι NҺập Vιệп Cấp Cứu, Bác Sĩ Lặпg Ngườι KҺι Bιết Sự TҺật Đằпg Sau…

B/ồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

Bảy năm sống với vợ cũ, tôi cảm thấy ch;;án nản vô cùng. Đúng thời điểm đó, tôi lại gặp Hải – cô gái 23 tuổi…

10 năm qua tôi không về quê nội ăn Tết, cũng không cho chồng về, cả nhà cứ 26 Tết là về bên ngoại. Năm nay mẹ chồng gọi điện báo 1 câu, tôi quay xe về nhà nội luôn

Mẹ đi bước nữa tôi ở cùng dượng nhưng một ngày cha bỗng đưa ra yêu cầu “s:;ững người”…