Đi đám cưới bạn thân, đắn đo mãi mới dám mừng 500k vì túi tiền eo hẹp. Nghĩ bụng, mình không khá giả, nhưng chút lòng thành cũng đủ. Nhưng đời không như mơ. Ngày đi ăn cỗ, mâm cỗ cưới trước mặt tôi tráng miệng bằng lèo tèo vài miếng bưởi ta ....
Hôm ấy, tôi được mời đi đám cưới thằng bạn thân tên Huy ở quê. Tình bạn cũng thân thiết, nhưng túi tiền eo hẹp, tôi đắn đo mãi rồi quyết định mừng 500 nghìn, gói trong phong bì đỏ, ghi lời chúc: “Trăm năm hạnh phúc!” Nghĩ bụng, mình không khá giả, nhưng chút lòng thành cũng đủ. Đến nơi, tiệc cưới rộn ràng, bàn ghế bày đầy sân, mùi thịt nướng thơm lừng, tôi hí hửng ngồi vào mâm, chờ được ăn ngon.

Nhưng đời không như mơ. Mâm cỗ trước mặt tôi chỉ lèo tèo vài miếng bưởi ta – loại bưởi chua loét, cùi dày, chẳng ai thèm ăn – với một đĩa bánh đúc lạc bé tí. Tôi ngó quanh, thấy mấy bàn khác đầy thịt gà, chả nem, rượu chảy tràn ly, còn bàn mình thì như… bàn tráng miệng. Chờ mãi chẳng thấy món chính, tôi hỏi nhỏ thằng bạn ngồi cạnh: “Cỗ đâu mà nghèo thế này?” Nó cười khẩy: “Mày mừng có 500 nghìn thì được thế là may, nhà nó chia bàn theo phong bì đấy!”
Tôi sững sờ, quay sang nhìn Huy – chú rể – đang cười tươi trên sân khấu, bỗng thấy quê không tả nổi. Bưởi chua đến mức cắn một miếng mà mặt tôi nhăn như khỉ, nuốt không trôi. Người trong mâm còn đùa: “Mày ăn đi, tráng miệng cho sạch răng!” Tôi tức mình, đứng dậy bỏ về, nghĩ thầm: “Mừng 500 nghìn không bằng tiền bưởi, lần sau có mời cũng chẳng đi!”