
Bà Trâm chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ kết hôn ở tuổi 50. Cả đời bà dành hết cho công việc, xây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Bà có một công ty riêng, nhà cao cửa rộng, xe sang, nhưng mỗi khi trở về nhà, chỉ có sự cô đơn chờ đón bà. Những đêm dài, bà ngồi lặng lẽ bên ly rượu vang, tự hỏi liệu thành công có đáng để đánh đổi cả thanh xuân hay không.
Mọi thứ thay đổi khi bà gặp Hoàng, một chàng sinh viên kém bà hơn 20 tuổi. Hôm đó, bà tham gia một buổi hội thảo về kinh doanh và vô tình gặp Hoàng khi anh là tình nguyện viên hỗ trợ sự kiện. Hoàng có nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng đầy sức sống. Anh giúp bà tìm ghế ngồi, rồi bất ngờ mở lời:
“Cháu đã nghe về cô từ lâu. Cô đúng là một hình mẫu lý tưởng cho những người trẻ như cháu.”
Bà Trâm bật cười, không biết chàng trai này đang nịnh nọt hay thật lòng ngưỡng mộ. Nhưng ánh mắt của Hoàng không có vẻ gì là giả dối. Sau buổi hội thảo, Hoàng chủ động xin số điện thoại bà. Từ hôm đó, cả hai bắt đầu nhắn tin, gọi điện thường xuyên. Hoàng luôn có cách nói chuyện khiến bà thấy mình trẻ lại. Những cuộc hẹn hò bí mật bắt đầu, những bữa tối dưới ánh nến, những lần Hoàng đón bà từ công ty với một bó hoa tươi thắm. Trái tim đã ngủ yên bao năm của bà bỗng đập rộn ràng trở lại.
Mặc kệ lời bàn tán, bà Trâm quyết định kết hôn với Hoàng. Đám cưới của họ gây xôn xao cả giới kinh doanh. Bạn bè, đối tác đều tò mò: “Cô ấy thực sự yêu chàng trai trẻ đó hay chỉ đang muốn tìm chút niềm vui cuối đời?” Nhưng bà Trâm mặc kệ tất cả, chỉ biết rằng mình đang hạnh phúc.
Những ngày đầu sau đám cưới, Hoàng vẫn ngọt ngào như thuở ban đầu. Nhưng rồi, mọi thứ dần thay đổi. Anh thường xuyên xin tiền, hết mua xe lại muốn đầu tư vào một dự án kinh doanh nào đó. Bà Trâm ban đầu không để ý, nghĩ rằng chồng trẻ có chí tiến thủ. Nhưng rồi bà nhận ra, Hoàng chỉ biết tiêu tiền mà chẳng hề nghiêm túc với bất cứ kế hoạch nào.
Một buổi tối, Hoàng lại đề cập đến chuyện tiền bạc:
“Em muốn mở một quán cà phê. Chỉ cần hai tỷ thôi, anh tin chắc sẽ thành công.”
Bà Trâm nhìn chồng, nhẹ nhàng hỏi:
“Anh đã tìm hiểu thị trường chưa? Đã có kế hoạch kinh doanh rõ ràng chưa?”
Hoàng ngập ngừng, rồi cười gượng: “Chuyện đó… từ từ tính. Chẳng phải em có tiền sao?”
Bà Trâm im lặng. Lần đầu tiên, bà cảm thấy bất an.
Một ngày nọ, bà Trâm về nhà sớm hơn dự kiến. Căn nhà vắng lặng, chỉ có tiếng cười nói khe khẽ từ phòng khách. Bà nhẹ nhàng bước vào và chết lặng khi thấy Hoàng đang ngồi sát bên một cô gái trẻ. Bụng cô gái đã hơi nhô lên, và Hoàng đang dịu dàng đặt tay lên đó:
“Anh sẽ sớm ly hôn với bà ta. Khi có tiền rồi, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.”
Bà Trâm cảm thấy đầu óc quay cuồng. Bà siết chặt bàn tay, cố giữ bình tĩnh rồi bước ra khỏi bóng tối:
“Hay nhỉ. Tôi không ngờ mình lại đang nuôi chồng cho người khác.”
Hoàng giật mình, mặt cắt không còn giọt máu. Cô gái bên cạnh hoảng hốt đứng dậy.
“Em… em về trước đây.” – cô ta lắp bắp, rồi vội vã rời khỏi.
Hoàng lúng túng: “Em… nghe anh giải thích đã.”
Bà Trâm khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh: “Giải thích gì? Tôi ngu ngốc thật, tưởng rằng anh yêu tôi. Hóa ra tôi chỉ là một con bò sữa để anh vắt kiệt.”
Hoàng im lặng. Hắn biết mình đã bị lật tẩy.
“Anh chưa từng yêu tôi. Anh chỉ yêu tiền của tôi. Nhưng đáng tiếc, tôi đã có hợp đồng hôn nhân từ trước. Anh ra đi, nhưng không nhận được một xu nào đâu.”
Hoàng đờ đẫn, không tin vào tai mình. Hắn biết rằng tất cả đã kết thúc.
Sau khi ly hôn, bà Trâm một lần nữa trở về cuộc sống độc thân. Nhưng lần này, bà không còn cảm thấy cô đơn nữa. Bà nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là có một người đàn ông bên cạnh, mà là biết yêu thương chính bản thân mình.