Chủ tịch bất ngờ phát hiện đứa trẻ lạ nằm trên mộ của v;ợ mình và bí mật s;ững s;ờ ….

 

Chiều cuối tuần, màn mưa lất phất rơi xuống khu nghĩa trang tĩnh lặng. Ngô Huân bước chậm rãi trên con đường lát đá, tay cầm một bó hoa trắng. Ông đã quen với sự đơn độc này từ lâu, kể từ khi Minh Ngọc ra đi. Mỗi cuối tuần, ông đều đến đây, mang theo những câu chuyện chưa kịp kể, những lời yêu thương chưa nói hết.

Khi đến gần phần mộ vợ, ông chợt khựng lại. Một cậu bé đang co ro ngay trước bia mộ, ôm khư khư một chiếc túi cũ sờn. Cậu bé gầy gò, quần áo lấm lem, gương mặt nhợt nhạt vì lạnh. Cơn gió thổi qua làm cơ thể nhỏ bé kia run lên. Ngô Huân nhẹ nhàng bước tới, giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền:

  • Nhóc con, sao lại ngủ ở đây?

Cậu bé giật mình tỉnh giấc, mắt mở to sợ hãi, rồi nhanh chóng lùi ra xa, ánh mắt cảnh giác. Sau một hồi im lặng, cậu lí nhí trả lời:

  • Cháu… cháu không có nơi nào để đi.

Nhìn kỹ hơn, Ngô Huân nhận ra cậu bé không hề xa lạ. Đôi mắt ấy, dáng vẻ ấy… có gì đó khiến ông liên tưởng đến Minh Ngọc. Một linh cảm mơ hồ len lỏi trong tim ông. Sau một hồi kiên nhẫn gặng hỏi, cậu bé rụt rè kể lại câu chuyện của mình.

Tên cậu là Quang Khôi, ba mẹ mất sớm, từ nhỏ đã sống lang thang. Cách đây vài năm, khi Khôi bệnh nặng, Minh Ngọc chính là người đã giúp cậu chi trả viện phí, chăm sóc cậu trong những ngày đau đớn nhất. Với cậu, bà là người mẹ thứ hai, là người duy nhất trên thế gian này từng đối xử tốt với mình. Nay bà mất rồi, cậu chẳng còn nơi nào để đi, chỉ biết tìm đến đây như một chốn nương tựa cuối cùng.

Câu chuyện của cậu bé như một mũi kim nhọn xuyên qua lớp băng trong trái tim Ngô Huân. Ông trầm mặc hồi lâu, rồi bất giác thở dài. Có lẽ, đây chính là món quà mà Minh Ngọc để lại cho ông – một sinh mệnh bé nhỏ nhưng đầy nghị lực. Không do dự, ông quyết định đưa Khôi về nhà.

Sự xuất hiện của Khôi tại dinh thự nhà họ Ngô đã làm dậy lên một cơn sóng ngầm. Từ lâu, những người thân cận của Ngô Huân đã quen với lối sống lạnh lùng, nguyên tắc của ông. Việc ông đột nhiên mang về một cậu bé lang thang, nhận làm con nuôi là điều không ai ngờ tới. Sự phản đối mạnh mẽ nhất đến từ Ngô Thành – con trai ruột của ông.

Ngô Thành khi đó đang du học ở Mỹ. Ngay khi nghe tin, cậu lập tức bay về nước để đối chất với cha.

  • Rốt cuộc cậu bé đó là ai? – Thành gằn giọng, ánh mắt sắc bén – Con không tin ba tự nhiên đi nhận con nuôi.
  • Ba không cần con phải tin. – Giọng Ngô Huân điềm tĩnh nhưng cứng rắn – Ba đã quyết định rồi.

Thành cười nhạt, lòng trào dâng một nỗi nghi hoặc khó diễn tả. Liệu có phải cậu bé kia là con riêng của ba? Có phải Minh Ngọc đã từng phản bội ông? Những suy nghĩ ấy khiến Thành khó chịu. Vì thế, cậu cố tình lạnh lùng với Khôi, không thèm đếm xỉa đến cậu bé.

Nhưng Khôi không oán trách. Cậu bé hiểu mình chỉ là một kẻ xa lạ chen ngang vào cuộc sống của họ. Cậu chỉ lặng lẽ làm tốt việc của mình: đi học, giúp việc nhà, và vẽ tranh.

Thành không thể ngờ rằng, chính niềm đam mê hội họa của Khôi đã khiến cậu thay đổi suy nghĩ.

Một lần, Thành vô tình thấy bức tranh Khôi vẽ. Đó là hình ảnh một người phụ nữ đang mỉm cười dịu dàng, ánh mắt đầy yêu thương. Thành giật mình nhận ra – đó chính là mẹ cậu.

  • Sao em vẽ mẹ anh? – Thành ngạc nhiên.

Khôi lúng túng một chút rồi đáp:

  • Vì em luôn nhớ về mẹ. Bà là người duy nhất từng yêu thương em.

Khoảnh khắc đó, Thành nhận ra cậu đã sai. Cậu bé này không có mưu đồ gì cả. Cậu chỉ là một đứa trẻ bất hạnh, nhưng lại mang trong tim một tình yêu sâu đậm dành cho Minh Ngọc – người mẹ mà Thành cũng yêu quý nhất.

Từ đó, thái độ của Thành dần thay đổi. Cậu bắt đầu quan tâm Khôi hơn, dẫn cậu đi chơi, giúp cậu học hành. Từ những cuộc trò chuyện, họ dần trở nên thân thiết. Thành đã chấp nhận Khôi không chỉ là em trai nuôi, mà còn là một phần không thể thiếu trong gia đình.

Dưới sự động viên của Ngô Huân và Thành, Khôi tham gia cuộc thi vẽ tranh thiếu nhi toàn quốc và đoạt giải Nhì. Nhưng đúng vào ngày Khôi nhận giải, một biến cố bất ngờ xảy ra – Ngô Huân phải nhập viện cấp cứu vì bệnh tim tái phát.

Thành đã thay ba đồng hành cùng Khôi trong ngày quan trọng ấy. Khi Khôi cầm chiếc cúp trên tay, cậu không khỏi rơi nước mắt. Cậu mong ba nuôi có thể khỏe lại, để cùng cậu đi trên chặng đường phía trước.

May mắn thay, ca phẫu thuật của Ngô Huân thành công. Sau biến cố này, ông quyết định gác lại công việc, nhường ghế chủ tịch tập đoàn để dành thời gian cho gia đình.

Năm 15 tuổi, Khôi nhận được học bổng đặc biệt và được mời ra Hà Nội để theo học hội họa chuyên sâu trong hai năm. Ngày cậu rời đi, Ngô Huân và Thành cùng tiễn cậu ra sân bay.

  • Cố gắng học tập thật tốt, rồi về với ba và anh. – Ngô Huân xoa đầu Khôi, ánh mắt chứa đựng sự tự hào.
  • Em đi nhưng trái tim vẫn ở lại đây. – Khôi mỉm cười, ôm chầm lấy Thành.

Nhìn chiếc máy bay dần khuất bóng, Ngô Huân chợt thấy lòng mình nhẹ nhõm. Minh Ngọc có lẽ cũng đang mỉm cười ở một nơi nào đó. Ông đã từng mất đi người thân yêu nhất, nhưng bây giờ, ông đã tìm lại được một gia đình.

Bài đăng phổ biến

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật này cho con cháu

Dắt theo con gái 4 tu;/ổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệc cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưng chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã bước tới, cười gượng "Nhà cô tính cỗ vừa đủ, giờ thêm người sợ thiếu, mà đi hai người thì… hơi tốn kém...” Tôi ngớ người, chưa kịp đáp thì chị ấy nói luôn: “Chứ để thiếu cỗ, khách lại bảo nhà cô keo kiệt, cháu nhỉ?” Cả bàn quay sang nhìn, tôi quê không biết chui vào đâu. Tôi đứng phắt dậy đưa con về nhà, vừa ngồi xuống ghế được 30 phút thì nghe tin động trời từ đám cưới...

Lấy chồng đã lâu mà suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện ch::ă:n g::ối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Ngày tôi nằm viện, anh hàng xóm bất ngờ đến thăm rồi d:úi vào tay xấp ti:ề:n 2 triệu cùng câu nói ‘l:ạ:n:h người’, đến giờ tôi mới hiểu vì sao chồng tôi chỉ vào chăm tôi được 1 tiếng/ngày…..

Vợ mất 49 ngày, chồng bất ngờ được bệnh viện yêu cầu đến đón con mới sinh, đến nơi nhìn người phụ nữ ấy quay mặt ra khiến anh rụng rời

Vườn nhà có 4 cây trồng Rắn mê như điếu đổ, muốn cả nhà bình an thích mấy cũng nhổ bỏ liền

Bé Gáι 12 Tuổι Có TҺaι NҺập Vιệп Cấp Cứu, Bác Sĩ Lặпg Ngườι KҺι Bιết Sự TҺật Đằпg Sau…

B/ồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

Bảy năm sống với vợ cũ, tôi cảm thấy ch;;án nản vô cùng. Đúng thời điểm đó, tôi lại gặp Hải – cô gái 23 tuổi…

10 năm qua tôi không về quê nội ăn Tết, cũng không cho chồng về, cả nhà cứ 26 Tết là về bên ngoại. Năm nay mẹ chồng gọi điện báo 1 câu, tôi quay xe về nhà nội luôn

Mẹ đi bước nữa tôi ở cùng dượng nhưng một ngày cha bỗng đưa ra yêu cầu “s:;ững người”…