Hà mệt lả, toàn thân kiệt quệ sau cuộc vượt cạn đầy đau đớn. Chiếc áo bệnh viện dính đầy mồ hôi, lưng cô ướt đẫm
Hà mệt lả, toàn thân kiệt quệ sau cuộc vượt cạn đầy đau đớn. Chiếc áo bệnh viện dính đầy mồ hôi, lưng cô ướt đẫm, nhưng đôi mắt vẫn cố gắng mở ra để đón chào tiếng khóc đầu tiên của Bốn đứa trẻ bé bỏng.

Cả căn phòng vang lên âm thanh “oe oe” non nớt, hòa lẫn với những lời chúc mừng của bác sĩ và y tá. Một y tá nhẹ nhàng đặt từng đứa con vào lồng kính để kiểm tra sức khỏe của chúng. Nhưng thay vì cảm giác hạnh phúc, Hà lại thấy tim mình chùng xuống bởi một sự im lặng khác lạ trong phòng. Cô ngước nhìn sang chồng, Dũng, đang đứng đó, nhưng ánh mắt anh không còn ánh lên niềm vui như ngày cô báo tin mang thai. Gương mặt anh căng cứng, đôi mắt sững sờ khi nhìn những đứa trẻ sơ sinh nằm trong lồng kính. Môi anh run lên, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Hà chưa kịp lên tiếng, Dũng đã quay người bỏ đi, bước chân vội vã như muốn chạy trốn khỏi điều gì đó khủng khiếp.Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lẽ ra, đây phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của hai vợ chồng, là giây phút họ cùng nhau chào đón những thiên thần nhỏ sau bao tháng ngày mong chờ. Nhưng tại sao? Tại sao anh lại bỏ đi ngay lúc này?Vài giờ sau, khi Hà vừa cố gắng ngồi dậy, cánh cửa phòng bệnh bật mở. Dũng bước vào, nhưng gương mặt anh lạnh băng, ánh mắt đầy oán hận. Trong tay anh là vài túi đồ lớn, anh ném chúng mạnh xuống sàn, tiếng rơi vang lên đầy lạnh lùng. “Cô đừng bao giờ về nhà nữa! Cô đi mà tìm cha ruột của bọn chúng mà sống!” Giọng Dũng như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hà. Cô tròn mắt nhìn chồng, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.“Anh… anh nói gì vậy? Dũng, anh đang đùa đúng không?”Dũng cười khẩy, đôi mắt ánh lên sự khinh bỉ mà chưa bao giờ Hà nhìn thấy trước đây.“Đùa ư? Nhìn chúng đi! Bốn đứa trẻ đó không hề giống tôi! Tôi không ngu đến mức nuôi con của kẻ khác. Cô phản bội tôi ngay khi vẫn còn là vợ chồng. Đừng mong tôi chấp nhận chuyện này!”Lời buộc tội ấy như một cú tát khiến Hà chết lặng. Cô không tin nổi những gì mình đang nghe.“Không! Anh sai rồi! Em chưa bao giờ phản bội anh. Em không biết vì sao các con lại như vậy, nhưng em thề với anh, chúng là con của chúng ta!”Cô òa khóc, hai tay run rẩy nắm lấy tay chồng, nhưng Dũng hất ra như thể chạm vào cô là một điều ghê tởm.“Cô có thể lừa ai khác, nhưng không lừa được tôi. Mang đồ đi ngay bây giờ! Tôi sẽ xóa sạch mọi thứ liên quan đến cô trong cuộc đời tôi!”Nói rồi, Dũng quay ngoắt người rời khỏi phòng, để lại Hà với trái tim vỡ vụn.Không lâu sau, cô nhận được tin nhắn từ ngân hàng: tài khoản chung của hai vợ chồng, nơi cô đã dành dụm từng đồng cho tương lai gia đình, đã bị rút sạch. Hà như rơi xuống vực thẳm. Chỉ trong một ngày, cô từ một người vợ được yêu thương trở thành một người phụ nữ bị ruồng bỏ: không nhà, không tiền, không nơi nương tựa. Bàn tay run rẩy, cô bấm số gọi cho mẹ.Vừa nhấc máy, cô bật khóc nức nở: “Mẹ ơi, Dũng đuổi con đi rồi! Con không biết phải làm sao…”Bà Liên không cần nghe thêm một lời nào nữa. Chưa đầy một tiếng sau, bà có mặt tại bệnh viện. Nhìn con gái gầy guộc, xanh xao cùng Bốn đứa trẻ vẫn còn đỏ hỏn nằm trong lồng kính, trái tim bà như bị ai bóp nghẹt. Không cần hỏi thêm, bà vội vàng thu dọn đồ đạc, đưa Hà và các cháu về nhà.Trên đường về, Hà ngồi lặng người bên cửa sổ, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô không thể tin rằng người đàn ông mình đã yêu thương suốt bao năm qua lại có thể đối xử với cô tàn nhẫn đến vậy. Nhưng cô biết, cô không thể gục ngã. Cô còn ba đứa con cần được chăm sóc, còn mẹ già vẫn ở bên cô. Cô phải tìm ra sự thật. Cô nhất định sẽ làm được.Hà ngồi trên chiếc giường nhỏ trong căn nhà của mẹ, ánh mắt thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Cô không thể ngủ dù đã quá nửa đêm. Những câu nói cay nghiệt của Dũng vẫn vang vọng trong đầu, lặp đi lặp lại như một nhát dao cứa vào tim: “Bốn đứa trẻ đó không phải con tôi!”Cô đưa mắt nhìn Bốn đứa trẻ bé bỏng đang ngủ ngoan trong chiếc nôi nhỏ bên cạnh. Chúng là con cô, chắc chắn là con của cô. Nhưng tại sao? Tại sao chúng lại không giống bố? Nước mắt Hà lại trào ra. Cô chưa từng phản bội Dũng, chưa từng làm gì có lỗi với anh. Vậy thì tại sao ông trời lại trêu đùa cô như thế này?Bà Liên từ bên ngoài bước vào, trên tay là một chén trà gừng còn ấm. Bà ngồi xuống bên con gái, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hà:“Con đừng suy nghĩ nhiều quá. Rồi mọi chuyện sẽ có lời giải. Quan trọng nhất là con phải mạnh mẽ vì các con của mình.”Hà gật đầu, nhưng lòng cô rối bời. Cô không thể cứ sống trong nỗi nghi hoặc này mãi được.Sáng hôm sau, Hà quyết định đưa các con đi xét nghiệm ADN. Cô không cần chứng minh điều gì với Dũng nữa, anh ta đã không còn quan trọng với cô. Nhưng cô cần biết sự thật. Cô cần hiểu điều gì đã xảy ra với chính mình.Một tuần trôi qua, Hà cầm trên tay phong bì kết quả xét nghiệm, đứng trước cổng phòng khám. Tay cô run lên, tim đập mạnh trong lồng ngực. Cô không dám mở. Nếu kết quả cho thấy Bốn đứa trẻ không phải con ruột của cô thì sao? Không, điều đó là không thể.Cô ngồi phịch xuống băng ghế dài, nước mắt lăn dài trên má. Cô đã không sai, chúng thực sự là con cô. Nhưng vậy thì tại sao? Tại sao chúng lại có màu da khác biệt đến thế? Câu hỏi ấy bủa vây lấy cô, khiến cô không thể ngồi yên.Hà biết rằng chỉ có một người có thể giúp cô tìm ra lời giải: mẹ cô.Tối hôm đó, sau khi ru các con ngủ, Hà ngồi xuống bên cạnh mẹ. Cô nắm lấy tay bà, đôi mắt tha thiết nhìn bà Liên:
“Mẹ, con muốn biết về gia đình mình, về những người thân mà con chưa từng gặp.”Bà Liên hơi khựng lại, bàn tay vô thức siết chặt tách trà. Sự im lặng bao trùm cả căn phòng. Hà cảm nhận được điều gì đó không ổn.“Mẹ… mẹ biết điều gì đúng không?”Bà Liên thở dài, ánh mắt hiện lên một nỗi niềm sâu kín. Một lúc sau, bà nhẹ nhàng nói:“Lan à, có lẽ đã đến lúc con biết sự thật.”Hà nín thở chờ đợi, lòng cô dấy lên một cảm giác bất an.“Thực ra, con không phải con ruột của bố con.”Câu nói ấy như một tiếng sét đánh ngang tai Hà. Cô sững sờ nhìn mẹ, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.“Mẹ… mẹ nói gì cơ?”Bà Liên nắm chặt tay con gái, giọng nói run rẩy:“Trước khi lấy bố con, mẹ từng có một mối tình sâu đậm với một người đàn ông. Nhưng ông ấy không phải người Việt, mà là một người lai gốc Phi.”Hà cảm thấy đất dưới chân mình như sụp đổ.“Con… con mang dòng máu của ông ấy sao?”Bà Liên khẽ gật đầu, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo:“Mẹ chưa từng nói với ai về chuyện này. Ngày đó, vì áp lực gia đình, mẹ buộc phải chia tay ông ấy và kết hôn với bố con. Bố con không hề biết về chuyện này, và mẹ cũng chưa từng tìm lại người đó. Nhưng có lẽ gen di truyền đã truyền lại cho con. Đó chính là lý do vì sao Bốn đứa trẻ có màu da khác biệt.”Hà ôm chặt lấy đầu, cố gắng sắp xếp lại tất cả những điều mình vừa nghe. Bấy lâu nay, cô vẫn luôn tin rằng mình là con ruột của người đàn ông mà cô gọi là bố. Nhưng hóa ra, cô mang trong mình dòng máu khác.Vậy là tất cả những đau khổ mà cô đã trải qua, tất cả những lời buộc tội của Dũng, chỉ vì một bí mật đã được chôn giấu suốt bao nhiêu năm. Một cơn giận dữ trào lên trong lòng cô. Nếu Dũng chịu bình tĩnh, chịu lắng nghe cô giải thích, thì có lẽ mọi chuyện đã không đi đến mức này.Hà siết chặt tay, hít một hơi thật sâu. Không, cô sẽ không để quá khứ hủy hoại mình. Cô sẽ đứng lên. Cô sẽ chứng minh cho tất cả thấy rằng, cô không cần một người đàn ông để làm chỗ dựa. Cô sẽ tự mình xây dựng lại cuộc sống, vì Bốn đứa trẻ của cô, những đứa trẻ mang trong mình dòng máu mạnh mẽ và kiên cường.Sau khi biết được sự thật về dòng máu của mình, Hà dần lấy lại tinh thần. Cô hiểu rằng không có lý do gì để phải cảm thấy tủi thân hay hối tiếc. Bốn đứa trẻ của cô xứng đáng được yêu thương, và cô sẽ bảo vệ chúng đến cùng.Những ngày sau đó, Hà lao vào công việc, vừa chăm sóc con, vừa cố gắng gây dựng lại cuộc sống. Cô xin vào một công ty tại Thành phố Hồ Chí Minh với công việc văn phòng ổn định. Dù bận rộn, nhưng mỗi khi về nhà, nhìn thấy Bốn đứa trẻ đang lớn lên từng ngày, cô lại thấy lòng mình ấm áp.Những tưởng mọi chuyện đã qua, nhưng cơn ác mộng lại ập đến khi cô nhận được một lá thư lạ đặt trước cửa nhà:“Cô nghĩ mình có thể trốn thoát sao? Cô sẽ phải trả giá.”Hà cầm bức thư, tay run lên. Cô nhìn quanh con hẻm nhỏ, nhưng không thấy ai khả nghi. Linh cảm chẳng lành trỗi dậy trong lòng. Người duy nhất có thể làm chuyện này chính là Dũng.Từ ngày đó, Hà bắt đầu có cảm giác bị theo dõi. Mỗi lần rời khỏi nhà, cô đều cảm thấy có ai đó đang dõi theo mình từ xa. Một lần, khi cô vừa bước vào xe, cô phát hiện trên cửa xe có một vết cạo dài, như thể ai đó cố tình để lại dấu vết.Nỗi lo lắng ngày càng lớn hơn khi cô nhận được cuộc gọi từ trường học của các con:“Chị Hà, hôm nay có một người đàn ông lạ mặt xuất hiện gần trường. Hắn đứng từ xa quan sát bọn trẻ rất lâu. Khi chúng tôi đến hỏi, hắn vội bỏ đi.”Hà cảm thấy toàn thân lạnh toát.“Cô có thể miêu tả người đó không?”Cô giáo im lặng một lát rồi nói:“Ông ta khá cao, gầy, nhìn rất tiều tụy, và ánh mắt… ánh mắt rất đáng sợ.”Hà không cần nghe thêm. Cô biết đó là Dũng. Hắn không chỉ muốn dọa cô, hắn muốn cướp đi những đứa con của cô.Cô ôm chặt các con vào lòng, cảm nhận nhịp tim run rẩy của mình. Cô sẽ không để hắn làm hại các con.Một đêm nọ, khi cả nhà đang ngủ, một tiếng động lớn vang lên ngoài sân. Hà bật dậy, tim đập loạn xạ. Cô chạy ra ban công nhìn xuống: cổng nhà đã bị ai đó cạy mở.Hà hoảng sợ chạy xuống nhà kiểm tra. Khi bật đèn, cô không thấy ai cả, nhưng trên nền đất, một mẩu giấy bị gió thổi lăn lóc:“Đừng tưởng cô có thể chạy trốn mãi.”Hà siết chặt tờ giấy trong tay, cảm giác sợ hãi bao trùm. Lần này, cô không thể im lặng được nữa.Sáng hôm sau, Hà đến thẳng đồn công an trình báo về lá thư đe dọa và những dấu hiệu đáng ngờ xung quanh. Viên cảnh sát ghi chép lại thông tin, ánh mắt nghiêm túc:“Chị có nghi ngờ ai cụ thể không?”Hà nắm chặt bàn tay:“Tôi biết là ai. Chồng cũ của tôi. Hắn đã từng ruồng bỏ tôi và các con, cướp hết tài sản của tôi rồi bỏ trốn. Giờ hắn quay lại, và tôi chắc chắn hắn không có ý tốt.”Viên cảnh sát gật đầu:“Chúng tôi sẽ theo dõi. Nhưng chị cũng nên cẩn thận. Nếu có bất kỳ dấu hiệu gì bất thường, hãy báo ngay.”Hà rời khỏi đồn công an với tâm trạng nặng trĩu. Cô biết Dũng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.Những ngày tiếp theo, nỗi sợ hãi bao trùm cuộc sống của Hà. Mỗi lần đi làm về, cô luôn có cảm giác có ai đó đang theo dõi mình. Bóng dáng một người đàn ông thấp thoáng ở góc đường. Cô không dám chắc, nhưng linh cảm mách bảo cô rằng Dũng đang ở rất gần.Rồi một đêm, khi cả nhà đang ngủ, một tiếng động lớn vang lên trong sân. Cửa sau bị phá tung. Hà hoảng loạn bật dậy, chạy vội vào phòng các con, ôm chặt chúng vào lòng. Bà Liên cũng tỉnh giấc, sợ hãi đứng nép vào góc tường.Bước chân chậm rãi vang lên trong bóng tối.“Hà, mở cửa đi.” Giọng Dũng khàn đặc vang vọng trong đêm tối.Hà ôm chặt các con, nước mắt lăn dài trên má:“Cút đi! Tôi đã báo công an!”Dũng bật cười khẩy:“Cô nghĩ bọn chúng sẽ đến kịp sao?”Hắn đẩy mạnh cửa, nhưng may mắn thay, Hà đã chốt khóa từ trước. Tiếng còi xe cảnh sát đột ngột vang lên bên ngoài. Dũng khựng lại, hắn xoay người, bước chân vội vã bỏ chạy.Hà lao ra mở cửa phòng, chạy xuống tầng một. Một nhóm cảnh sát xông vào nhà, súng sẵn sàng, nhưng Dũng đã biến mất.Viên sĩ quan tiến đến, ánh mắt nghiêm trọng:“Chúng tôi sẽ không để chuyện này tiếp tục. Chúng tôi sẽ truy lùng hắn.”Hà gật đầu, nhưng trong lòng cô biết, cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc.Sau đêm kinh hoàng ấy, Hà biết cô không thể tiếp tục sống trong sợ hãi nữa. Cô phải bảo vệ mình và các con, phải chấm dứt hoàn toàn cơn ác mộng mang tên Dũng.Cảnh sát đã tăng cường tuần tra quanh khu vực nhà cô, nhưng Hà hiểu rằng như thế là không đủ. Dũng đã trở thành một con thú hoang, một người đàn ông bị nỗi hận thù và tuyệt vọng dày vò đến mức mất kiểm soát. Hắn đã không còn là người đàn ông mà cô từng yêu, cũng không còn là người cha có thể cho các con một mái nhà an toàn.Một buổi chiều, khi Hà đang ở công ty, cô nhận được một cuộc gọi từ trường học của các con:“Chị Hà, có một người đàn ông đến đây. Hắn tự nhận là cha của Bốn đứa trẻ và đòi đón chúng đi.”Cả người Hà cứng đờ:“Hắn có chạm vào bọn trẻ không?” Cô hỏi, giọng lạc đi.“Không, nhưng hắn đã làm ầm lên khi chúng tôi nói sẽ báo cảnh sát. Hắn mới bỏ đi.”Hà run rẩy nắm chặt điện thoại. Dũng đã hành động. Hắn không còn chỉ là một bóng ma lẩn khuất theo dõi cô nữa. Giờ đây, hắn muốn cướp con của cô.
Tối hôm đó, sau khi đưa các con về nhà an toàn, Hà gọi ngay cho luật sư:“Tôi muốn làm đơn tố cáo. Tôi cần một lệnh bảo vệ hợp pháp để Dũng không thể tiếp cận tôi và các con.”Luật sư đồng ý ngay. Họ thu thập đầy đủ bằng chứng về việc Dũng đột nhập nhà cô, gửi thư đe dọa, theo dõi cô và tiếp cận trường học của các con.Nhưng ngay khi Hà đang chuẩn bị giấy tờ, điện thoại cô rung lên: số lạ. Cô do dự một chút rồi nhấn nút nghe.“Hà, là anh đây.” Giọng Dũng vang lên, trầm thấp và mệt mỏi.Cả người Hà đông cứng:“Anh còn gọi cho tôi làm gì?” Cô dằn giọng.“Anh chỉ muốn gặp các con…”Hà cười cay đắng:“Anh không có tư cách đó. Khi tôi cần anh nhất, anh đã ruồng bỏ tôi. Khi các con chào đời, anh đã cướp hết tiền bạc và đuổi tôi ra đường. Khi tôi gắng gượng đứng dậy, anh quay lại để hủy hoại cuộc sống của tôi. Bây giờ, anh lại đòi gặp con? Sao?”Dũng im lặng một lúc lâu, rồi giọng hắn trầm xuống:“Anh biết anh đã làm quá nhiều điều sai trái. Nhưng anh không hề ghét em, Hà. Anh chỉ không thể đối mặt với sự thật.”Hà cắn môi:“Sự thật gì? Sự thật rằng anh đã tự tay phá nát gia đình mình chỉ vì lòng ích kỷ của bản thân? Sự thật rằng anh đã không thèm kiểm tra trước khi buộc tội tôi?”Dũng thở dài:“Anh biết. Nhưng anh không còn đường lui nữa.”Hà chợt cảm thấy có điều gì đó không ổn trong giọng nói của hắn.“Anh đang ở đâu?” Cô hỏi.Dũng cười khẽ, nhưng đó không phải là tiếng cười giễu cợt như trước. Nó trống rỗng, như thể hắn đã từ bỏ mọi thứ.“Ở một nơi không ai tìm thấy anh. Anh chỉ muốn nói lời xin lỗi trước khi quá muộn.”Rồi hắn cúp máy.Hà nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Dũng đang có ý định gì đó. Không thể chần chừ, cô lập tức gọi báo cảnh sát.“Tôi đã mất tất cả rồi.”Hà nhìn bản tin trên điện thoại, lòng cô chợt tràn ngập một cảm xúc lạ lẫm. Không còn là giận dữ, không còn là oán hận, mà là mệt mỏi. Người đàn ông mà cô từng yêu, từng hứa sẽ cùng cô đi đến cuối đời, giờ đây chỉ còn là một cái bóng của chính mình.Một tuần sau khi Dũng bị bắt, luật sư của hắn gọi cho Hà:“Chị Hà, có một chuyện tôi nghĩ chị nên biết.”Hà cau mày:“Chuyện gì?”Luật sư im lặng một lúc rồi nói:“Dũng để lại một bức thư cho chị.”Hà hít một hơi sâu:“Nội dung là gì?”Giọng luật sư trầm xuống khi đọc:“Hà, anh đã làm quá nhiều điều sai trái. Nhưng sai lầm lớn nhất của anh không phải là bỏ rơi em, mà là không tin em ngay từ đầu. Anh đã để lòng ích kỷ che mắt, đã để thù hận điều khiển mình, và vì thế, anh đã đánh mất điều quan trọng nhất trong đời. Anh không mong em tha thứ, anh không xứng đáng. Nhưng nếu có một điều anh có thể làm đúng đắn sau tất cả mọi chuyện, thì đó là rời xa em và các con, để em có thể sống cuộc đời mà em đáng được hưởng. Hãy hạnh phúc, Hà. Dù ở đâu, anh cũng mong em hạnh phúc.”Hà lặng người. Nước mắt cô bất giác rơi xuống, nhưng cô không khóc vì đau buồn. Cô khóc vì mọi thứ cuối cùng cũng kết thúc.Một năm sau, cuộc sống của Hà đã hoàn toàn thay đổi. Cô và các con chuyển đến một căn hộ mới, nơi không còn những ký ức đau thương. Công việc của cô ổn định, thu nhập tốt hơn, và quan trọng nhất, cô không còn sợ hãi nữa. Bốn đứa trẻ của cô lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc. Chúng là niềm tự hào, là động lực để cô bước tiếp.Một buổi sáng đẹp trời, Hà đứng trên ban công, nhìn xuống sân. Bốn đứa trẻ đang chạy nhảy, cười vang trong nắng sớm. Hà mỉm cười. Cuối cùng, cô đã thực sự tự do. Cô không còn bị quá khứ đeo bám. Cô đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, một người mẹ kiên cường, một con người không còn bị định nghĩa bởi nỗi đau, mà bởi những gì cô đã vượt qua.Hà hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng gió mát lành buổi sáng. Cuộc sống vẫn tiếp tục, và cô cũng vậy.