Người đàn ông sửa xe bị cụ/t 1 chân nhưng có tận 3 người phụ nữ xinh đẹp chia lịch mỗi tuần, biết sự thật phía sau ai cũng s///ởn d/a g/à...
Cách đây 15 năm, anh Tín tình cờ gặp Ngọc
Ở một góc nhỏ của thành phố Đà Nẵng, ông Tín, 45 tuổi, là một thợ sửa xe đạp nổi tiếng. Ông Tín bị cụt một chân từ nhỏ do một tai nạn, nhưng điều đó không giới ông sống một cuộc đời đầy nghị lực. Với chiếc xe lăn tự chế, anh vẫn mài giũa làm việc, chỉnh sửa từng chiếc xe đạp cho người dân trong khu phố. Điều tạo cả khu phố xixao không phải là tật nguyền của ông, mà là việc ông có đến ba cô vợ, cả ba đều xinh đẹp như hoa hậu: Ngọc, Lan và Mai. Ngọc, 30 tuổi, dịu dàng, thường giúp ông Tín ghi sổ. Lan, 28 tuổi, mạnh mẽ, hay phụ ông đưa xe lăn. Mai, 25 tuổi, khéo léo, thường nấu ăn cho cả gia đình. Cả khu phố không tò tò mò: một người đàn ông cỏ lợi, nghèo khó như ông Tín, làm sao có thể cưới được ba cô vợ đẹp đến vậy?Người dân bàn không ngừng. Có người nói ông Tín chắc chắn có “bùa yêu”, kẻ khác lại đồng ông là đại gia giấu mặt. Nhưng sự thật đằng sau làm tất cả mọi người choáng váng. Một ngày nọ, trong một buổi trò chuyện với một khách quen, ông Tín lần đầu kể câu chuyện của mình. Hóa ra, Ngọc, Lan và Mai không phải là vợ ông theo nghĩa thông thường, mà là ba cô gái mồ côi mà ông đã cưu mang từ nhiều năm trước.
Cách đây 15 năm, anh Tín tình cờ gặp Ngọc, lúc đó mới 15 tuổi, đang lang thang xin ăn trên đường phố. Cô bé mồ côi cha mẹ, bị họ hàng bỏ rơi. Thương hoàn cảnh của Ngọc, ông Tín đưa cô về, nuôi nấng như con gái. Vài năm sau, ông lại gặp Lan, một cô gái bị gia đình ui đi vì bệnh nguy hiểm. Ông Tín không chỉ chăm sóc mà còn chạy vãy khắp nơi để chữa bệnh cho Lan. Đến Mai, cô bé nhỏ nhất, được ông Tín nghiên cứu từ một vụ bạo hành gia đình khi cô mới 10 tuổi. Dù bản thể thân thiện và nghèo khó, ông Tín vẫn dành tất cả tình thương để nuôi dạy ba cô gái, cho họ học hành và trưởng thành.
Khi lớn lên, cả Ngọc, Lan và Mai đều không muốn rời xa ông Tín. Họ gọi ông là “ba” và quyết định ở lại, phụ giúp ông trong Lá sửa xe. Để tránh những lời đàm tiếu từ người đời, họ đồng ý để ông Tín giới thiệu mình là “vợ” của ông, dù trên danh nghĩa, họ chỉ là con gái nuôi. Ngọc, Lan và Mai đều biết ơn ông Tín vì đã cho họ một mái ấm, một cuộc đời mới, và họ muốn ở bên để chăm sóc ông như cách ông đã chăm sóc họ.
Câu chuyện của ông Tín lan truyền khắp khu phố, khiến mọi người tò mò chuyển sang kính phục. Họ không còn nhìn ông bằng ánh mắt dè bỉu, mà thay vào đó là ngưỡng mộ trước tấm lòng nhân hậu của một người đàn ông bạch tật nguyền. Ngọc, Lan và Mai, với vẻ ngoài đẹp cả về ngoại hình giữa tâm hồn, trở thành biểu tượng của lòng biết ơn và tình thân. Từ đó, Lá sửa xe của ông Tín không chỉ là nơi sửa chữa xe đạp, mà còn là nơi lan tỏa câu chuyện về tình người, tạo ai nghe qua cũng phải xúc động và suy suy.