Đỡ đ/ẻ cho b/ồ nh/í của chồng, tôi đã làm một việc không thể du/ng th/ứ…

 

Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn của bệnh viện huyện nhỏ bé, hòa lẫn với tiếng rên rỉ đau đớn của sản phụ trên giường. Tôi, Hạnh – một nữ hộ sinh 35 tuổi, đang cố giữ bình tĩnh trong ca trực đêm. Đôi tay tôi run rẩy, không phải vì mệt mỏi, mà vì người phụ nữ trước mặt tôi không phải ai xa lạ. Cô ta là Linh – bồ nhí của chồng tôi, người mà tôi đã phát hiện qua những tin nhắn mùi mẫn trong điện thoại anh cách đây vài tháng.

Linh nằm đó, gương mặt xinh đẹp méo mó vì cơn đau chuyển dạ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô ta không biết tôi là ai, nhưng tôi thì biết rõ. Mỗi cái nhíu mày, mỗi tiếng rên của cô ta như một nhát dao cứa vào tim tôi. Đứa bé trong bụng cô ta là con của chồng tôi – người đàn ông tôi đã yêu thương và hy sinh cả thanh xuân để xây dựng một gia đình.

“Hạnh… chị Hạnh ơi… tôi đau quá… làm ơn giúp tôi…” Linh thều thào, đôi mắt long lanh nước nhìn tôi cầu cứu. Tôi cắn chặt môi, cố kìm nén cơn giận đang sôi sục trong lòng. Tôi là một nữ hộ sinh, tôi đã thề sẽ cứu người, nhưng giờ đây, tôi lại đứng trước một lựa chọn mà tôi chưa từng nghĩ tới.

Ca sinh khó. Linh đã mất khá nhiều máu, và đứa bé thì đang bị dây rốn quấn cổ. Tôi biết, nếu không xử lý kịp thời, cả mẹ và con đều có thể gặp nguy hiểm. Nhưng trong đầu tôi, một ý nghĩ đen tối lóe lên. Nếu tôi chậm trễ, nếu tôi để mọi thứ “tự nhiên” xảy ra, có phải tôi sẽ mãi mãi thoát khỏi cái gai trong lòng này? Không còn Linh, không còn đứa bé – không còn bằng chứng nào về sự phản bội của chồng tôi.

Tôi nhìn xuống đôi tay mình, đôi tay đã đỡ đẻ cho hàng trăm đứa trẻ, giờ đây lại run rẩy vì một ý nghĩ tội lỗi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung. Nhưng rồi, ánh mắt van xin của Linh lại khiến tôi chùn bước. “Chị… làm ơn… cứu con tôi…” Cô ta nắm lấy tay tôi, giọng nói yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng.

Trong khoảnh khắc đó, tôi đã làm một việc không thể dung thứ. Tôi cố ý chậm lại. Tôi giả vờ loay hoay với dụng cụ, kéo dài thời gian, để mặc Linh vật lộn với cơn đau. Mỗi giây trôi qua, tôi cảm nhận được nhịp tim của đứa bé yếu dần qua máy đo. Một phần trong tôi gào thét rằng tôi đang làm sai, nhưng một phần khác lại thì thầm: “Đây là cách duy nhất để bảo vệ gia đình mình.”

Nhưng rồi, tiếng khóc của đứa bé vang lên, yếu ớt nhưng đủ để kéo tôi ra khỏi cơn mê muội. Tôi giật mình, vội vàng cắt dây rốn, xử lý hậu sản. Linh ngất đi vì kiệt sức, nhưng cô ta đã qua cơn nguy kịch. Đứa bé – một bé gái – được đặt vào lồng kính, hơi thở đều đặn. Tôi ngồi sụp xuống ghế, đôi tay dính máu run rẩy. Tôi đã làm gì vậy? Tôi đã để lòng thù hận dẫn dắt mình, suýt nữa cướp đi mạng sống của một đứa trẻ vô tội.

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi nhìn đứa bé qua lớp kính, gương mặt nhỏ xíu giống hệt chồng tôi. Tôi biết, tôi không thể tiếp tục sống với bí mật này. Sáng hôm sau, tôi viết đơn xin nghỉ việc, rời khỏi bệnh viện mà không một lời giải thích. Tôi không đủ can đảm để đối diện với Linh, với chồng tôi, hay với chính bản thân mình.

Nhưng bí mật ấy không bao giờ ngủ yên. Một tháng sau, tôi nhận được một lá thư không đề tên người gửi. Bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Tôi biết chị đã làm gì.” Tim tôi như ngừng đập. Ai đã biết? Ai đã chứng kiến? Và điều gì đang chờ đợi tôi phía trước?

Câu chuyện của tôi, có lẽ, vẫn chưa kết thúc. Nhưng tôi biết, cái giá của lòng thù hận là một bóng tối sẽ mãi đeo bám tôi đến cuối đời.

Tôi ngồi thẫn thờ trước lá thư vô danh, bàn tay siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Ai đã gửi nó? Là bác sĩ trực hôm đó? Một y tá tình cờ thấy hành động của tôi? Hay… chính Linh?

Tôi đã cố rũ bỏ quá khứ, tìm đến một vùng quê hẻo lánh để bắt đầu lại. Nhưng lá thư này như một sợi xích vô hình kéo tôi trở về thực tại. Tôi không thể thoát. Tôi không thể quên. Và ai đó biết sự thật.

Những ngày sau đó, tôi sống trong lo lắng. Mỗi lần có ai đó gõ cửa, tôi giật mình thon thót. Mỗi khi thấy ai đó nhìn mình quá lâu trên đường, tim tôi đập loạn nhịp. Tôi như một kẻ chạy trốn, nhưng không biết mình đang trốn ai.

Rồi một ngày, tôi nhận được một bức thư khác, vẫn không đề tên người gửi. Lần này, bên trong là một tấm ảnh. Trong ảnh là tôi, trong bộ đồng phục nữ hộ sinh, đang đứng bên giường đẻ của Linh đêm hôm đó. Tôi cảm thấy ruột gan như thắt lại. Ai đó không chỉ biết, mà còn có bằng chứng. Họ muốn gì ở tôi?

Tôi run rẩy quay số của chồng cũ. “Anh… anh có biết ai có thể gửi những thứ này không?” Giọng tôi lạc đi.

Bên kia đầu dây là một sự im lặng đáng sợ, rồi anh ta thở dài. “Linh mất rồi, Hạnh…”

Tôi chết sững.

“Cô ấy mất cách đây hai ngày. Xuất huyết nội. Sau khi xuất viện, cô ấy yếu lắm. Anh không biết làm sao…”

Tôi thấy mình như rơi vào hố sâu không đáy. Linh đã chết? Vì biến chứng sau ca sinh mà tôi đã cố tình kéo dài? Tôi không thể thở nổi.

Nhưng còn lá thư? Ai đó vẫn dõi theo tôi, vẫn biết tất cả.

Tôi quyết định quay lại bệnh viện huyện, nơi tôi đã từng làm việc. Tôi cần tìm hiểu sự thật. Nhưng khi đến nơi, tôi phát hiện ra một điều còn kinh khủng hơn: toàn bộ hồ sơ ca sinh của Linh đã bị xóa. Không có một dấu vết nào cho thấy cô ấy đã từng nhập viện đêm hôm đó.

Một bàn tay vô hình nào đó đang thao túng mọi thứ.

Bài đăng phổ biến

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật này cho con cháu

Dắt theo con gái 4 tu;/ổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệc cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưng chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã bước tới, cười gượng "Nhà cô tính cỗ vừa đủ, giờ thêm người sợ thiếu, mà đi hai người thì… hơi tốn kém...” Tôi ngớ người, chưa kịp đáp thì chị ấy nói luôn: “Chứ để thiếu cỗ, khách lại bảo nhà cô keo kiệt, cháu nhỉ?” Cả bàn quay sang nhìn, tôi quê không biết chui vào đâu. Tôi đứng phắt dậy đưa con về nhà, vừa ngồi xuống ghế được 30 phút thì nghe tin động trời từ đám cưới...

Lấy chồng đã lâu mà suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện ch::ă:n g::ối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Ngày tôi nằm viện, anh hàng xóm bất ngờ đến thăm rồi d:úi vào tay xấp ti:ề:n 2 triệu cùng câu nói ‘l:ạ:n:h người’, đến giờ tôi mới hiểu vì sao chồng tôi chỉ vào chăm tôi được 1 tiếng/ngày…..

Vợ mất 49 ngày, chồng bất ngờ được bệnh viện yêu cầu đến đón con mới sinh, đến nơi nhìn người phụ nữ ấy quay mặt ra khiến anh rụng rời

Vườn nhà có 4 cây trồng Rắn mê như điếu đổ, muốn cả nhà bình an thích mấy cũng nhổ bỏ liền

Bé Gáι 12 Tuổι Có TҺaι NҺập Vιệп Cấp Cứu, Bác Sĩ Lặпg Ngườι KҺι Bιết Sự TҺật Đằпg Sau…

B/ồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

Bảy năm sống với vợ cũ, tôi cảm thấy ch;;án nản vô cùng. Đúng thời điểm đó, tôi lại gặp Hải – cô gái 23 tuổi…

10 năm qua tôi không về quê nội ăn Tết, cũng không cho chồng về, cả nhà cứ 26 Tết là về bên ngoại. Năm nay mẹ chồng gọi điện báo 1 câu, tôi quay xe về nhà nội luôn

Mẹ đi bước nữa tôi ở cùng dượng nhưng một ngày cha bỗng đưa ra yêu cầu “s:;ững người”…