Dù coп gáι còп ƌɑпg ở cữ, tȏι vẫп ρҺảι léп lút xếρ ƌồ vḕ quȇ vì kҺȏпg cҺịu пổι coп rể

 


 



Tôi cứ nghĩ, gả con gái đi rồi, chỉ cần chồng nó yêu thương và đối xử tốt là lòng tôi yên. Nhưng đời không như mình mong.

Ngày con gái sinh cháu, tôi khăn gói lên thành phố chăm. Thấy nó yếu, tôi thương đứt ruột. Việc gì trong nhà tôi cũng làm: cơm nước, giặt giũ, trông cháu để nó nghỉ ngơi. Tôi chỉ mong giúp nó vượt qua giai đoạn khó khăn.

Nhưng con rể tôi… không hiểu sao càng ngày tôi càng thấy sợ.

Ban đầu chỉ là những câu nói cộc lốc:
– Bà nấu ít thôi, cơm thừa hoài.
– Bà lau nhà kiểu gì mà trơn thế?

Tôi cắn răng chịu, nghĩ chắc đàn ông đi làm về mệt, nóng tính cũng phải. Nhưng càng ngày, lời nói thành ánh mắt soi mói. Tôi đi chợ về muộn một chút, nó nhìn đồng hồ. Tôi bế cháu cho con gái ngủ, nó bảo: “Bà bế nhiều thế cháu quen hơi, sau không chịu ai bế.”

Một đêm, tôi nghe nó cằn nhằn với con gái:
– Mẹ em ở đây lâu thế, anh chẳng thoải mái gì cả.
Con gái tôi lí nhí:
– Mẹ em chỉ muốn phụ giúp thôi…

Tôi nằm bên phòng, nước mắt ứa ra.

Tôi không thể bỏ con giữa lúc ở cữ, nhưng cũng không thể chịu thêm sự ngột ngạt đó. Mỗi bữa cơm, tôi thấy mình như người thừa trong căn nhà này.

Tối hôm ấy, tôi lặng lẽ mở tủ, xếp mấy bộ đồ cũ vào túi. Con gái nghe tiếng lục đục, bước ra:
– Mẹ… mẹ làm gì thế?

Tôi quay đi, sợ nhìn thấy đôi mắt rưng rưng của nó. Tôi nghẹn ngào:
– Mẹ về quê ít hôm. Ở đây… mẹ thấy mình vướng víu quá.

Con gái òa khóc, ôm lấy tay tôi:
– Mẹ đừng đi. Con… con sợ lắm…

Tôi siết chặt con vào lòng, nhưng vẫn phải bước. Bởi tôi hiểu, nếu còn ở lại, những mâu thuẫn sẽ ngày một lớn, và có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ bật khóc trước mặt con rể.

Chiếc xe đêm lăn bánh, tôi quay đầu nhìn lại căn nhà sáng đèn phía xa. Con gái tôi vẫn ở đó, ôm đứa bé đỏ hỏn. Còn tôi, ôm trong lòng nỗi đau đắng nghẹn – của một người mẹ không thể tìm được chỗ đứng trong gia đình con gái mình.

Tôi về quê, lòng cứ day dứt mãi. Ngày nào cũng nhấc điện thoại gọi cho con gái:
– Ở đó con có ổn không? Nó có chăm hai mẹ con không?

Con gái lúc nào cũng đáp nhẹ tênh:
– Con ổn mẹ ạ.

Nhưng giọng nó mỏng tang như gió lướt qua lá. Tôi biết nó không ổn.

Đến một buổi tối, con gái gọi, giọng run run:
– Mẹ ơi… anh ấy mất việc rồi. Cãi nhau với con suốt. Mấy hôm nay anh bỏ đi đâu không về…

Tôi chết lặng. Chàng rể mà tôi từng phải “lén lút” rời đi vì không chịu nổi, giờ lại bỏ mặc vợ con trong căn nhà ấy. Tôi vội vàng xếp đồ, không kịp báo cho ai, bắt xe ngược lên thành phố.

Cửa nhà khép hờ, bên trong chỉ còn con gái tôi ngồi co ro, ôm đứa nhỏ đã hơn một tháng tuổi. Xung quanh là quần áo, bình sữa vương vãi. Tôi lao vào, ôm con, ôm cháu.
– Con ơi, về quê với mẹ. Ở đây không được nữa rồi.

Con gái cắn môi:
– Nhưng đồ đạc, nhà cửa…
– Để đó. Thứ cần mang đi nhất là mẹ con con thôi.

Chúng tôi thu vội vài bộ quần áo, ít đồ cho cháu. Tôi bế cháu, con tôi kéo vali. Đêm ấy, ba mẹ con đứng bên đường đợi xe khách về quê. Con gái im lặng, chỉ có những giọt nước mắt rơi trên má con thơ.

Khi xe lăn bánh rời thành phố, tôi nắm tay con gái:
– Con yên tâm, về quê có mẹ, có ngoại. Đừng lo gì hết.

Con gái dựa đầu vào vai tôi, thì thầm như một đứa trẻ:
– Con mệt quá mẹ ạ…

Tôi nhìn cháu nhỏ đang ngủ ngon lành trên tay, trong lòng bỗng dâng lên một quyết tâm: Dù con rể có quay về hay không, dù cuộc hôn nhân của con gái ra sao – tôi sẽ không để con mình một lần nào nữa phải cô đơn và tủi nhục.

Bài đăng phổ biến

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật này cho con cháu

Vợ mất 49 ngày, chồng bất ngờ được bệnh viện yêu cầu đến đón con mới sinh, đến nơi nhìn người phụ nữ ấy quay mặt ra khiến anh rụng rời

Vườn nhà có 4 cây trồng Rắn mê như điếu đổ, muốn cả nhà bình an thích mấy cũng nhổ bỏ liền

Mẹ đi bước nữa tôi ở cùng dượng nhưng một ngày cha bỗng đưa ra yêu cầu “s:;ững người”…

B/ồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

10 năm qua tôi không về quê nội ăn Tết, cũng không cho chồng về, cả nhà cứ 26 Tết là về bên ngoại. Năm nay mẹ chồng gọi điện báo 1 câu, tôi quay xe về nhà nội luôn

Lấy chồng đã lâu mà suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện ch::ă:n g::ối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Ngày tôi nằm viện, anh hàng xóm bất ngờ đến thăm rồi d:úi vào tay xấp ti:ề:n 2 triệu cùng câu nói ‘l:ạ:n:h người’, đến giờ tôi mới hiểu vì sao chồng tôi chỉ vào chăm tôi được 1 tiếng/ngày…..

Tôi là vợ lẽ, vừa kết hôn 1 tháng thì anh nhà phát hiện bị UT g-an giai đoạn cuối. Biết trước chẳng còn sống được lâu nên anh đã chia hết tài sản…

Tuổi 56, tôi chẳng thiếu gì, chỉ thiếu 1 bờ vai mạnh mẽ để nương tựa, chồng tôi đã m/ấ/t 8 năm về trước.

14 năm hôn nhân kỳ lạ của nữ BTV thời sự nói giọng miền Nam – Hoài Anh, cái kết gây chú ý