Đi đưa dâu 3000km, đến nơi nhà trai đãi mỗi món tai lợn luộc, hỏi ra mới biết ý đồ đằng sau

 


Chặng đường đưa dâu dài hơn 3.000 km khiến ai nấy đều rã rời. Chúng tôi, nhà gái, lặn lội từ miền Bắc vào tận miền Tây Nam Bộ để gả con. Ai cũng nghĩ đến nơi sẽ được tiếp đón chu đáo, vì nhà trai vốn khá giả, lại hứa hẹn đám cưới “linh đình” từ trước.

Nhưng đến nơi, mâm cỗ đãi khách chỉ có đúng… tai lợn luộc. Không thịt, không rau, không cả món canh cúng rước. Cả đoàn nhìn nhau, bối rối không dám nói gì. Bà con họ hàng xì xào:

– “Không lẽ nhà trai nghèo vậy sao? Nghe đồn có cả mấy chục công đất mà?”

Ngồi vào mâm, ai cũng cố nuốt vài miếng cho phải phép. Nhưng tai lợn thì dai, nước chấm thì mặn, cả bữa ăn là một sự khó chịu lạ lùng.

Đến khi bố cô dâu hỏi khéo:
– “Sao nhà trai chỉ đãi mỗi tai lợn vậy ạ? Có phải đường xa chuẩn bị chưa kịp không?”

Cả mâm im lặng. Rồi ông sui gia cười nhạt, đặt chén rượu xuống, nói một câu khiến tất cả chết lặng:

– “Đãi tai lợn cho hai họ… dễ nghe nhau. Từ nay, con gái ông về nhà tôi, phải biết nghe lời, không cãi, không chống. Ăn tai lợn, để nhớ mà ngoan ngoãn.”

Cả bàn sững sờ. Bà mẹ cô dâu tái mặt, bàn tay run run nắm lấy tay con gái. Đoàn đưa dâu 3.000 km hiểu ra – đây không chỉ là bữa cơm, mà là lời cảnh cáo.

Ngay lúc ấy, cô dâu bật khóc, đứng dậy trước mặt hai họ:
– “Con không cưới nữa. Con không muốn làm dâu trong một gia đình coi con như món tai lợn trên bàn ăn!”

Cả đám cưới nhốn nháo, tiếng xì xào lan khắp sân. Nhà trai giận dữ, nhà gái bối rối, còn cuộc hôn nhân tưởng chừng đã định sẵn lại tan vỡ ngay trên mâm cỗ chỉ có mỗi… tai lợn luộc.

Câu nói của cô dâu khiến không khí bàn tiệc nặng như đá đè. Cả họ nhà trai nhao nhao đứng bật dậy. Mặt chú rể đỏ gay, anh ta gằn giọng:

– “Em nói gì vậy, trước mặt cả họ hai bên mà em bỏ cưới sao?!”

Cô dâu gạt nước mắt, đôi mắt rực lên:
– “Em không muốn làm con dâu bị bắt ‘nghe lời’ bằng tai lợn!”

Ông sui gia nhà trai đập mạnh chén rượu xuống, rượu văng tung tóe, giọng rít lên:
– “Đã đến tận đây còn đòi hủy hôn à? Nhà này cưới dâu về để dạy bảo, chứ không phải để nghe dạy bảo!”

Bà mẹ chú rể quát lớn, chỉ thẳng tay vào đoàn đưa dâu:
– “Các người mang con gái đến, nhận sính lễ rồi, giờ muốn làm trò cười cho thiên hạ hả?”

Lời nói ấy như một mồi lửa châm vào thùng xăng. Bố cô dâu nổi giận, đập mạnh vào bàn:
– “Tôi mang con gái tôi đi 3000 cây số, không phải để nghe lời hạ nhục! Tôi trả lại sính lễ, hôn nhân này chấm dứt!”

Ngay lập tức, vài thanh niên bên nhà trai đóng sập cổng, kéo xích khóa lại. Một người nói lạnh tanh:
– “Không ai rời khỏi đây khi chưa rõ ràng. Cưới thì cưới, không cưới cũng phải để lại cái gì.”

Cả đoàn nhà gái tá hỏa. Không ai nghĩ đám cưới lại biến thành một cuộc giam cầm trắng trợn. Cô dâu ôm chặt lấy mẹ, thì thầm:
– “Mẹ ơi, con sợ…”

Bên ngoài, tiếng loa đám cưới vẫn phát nhạc rộn rã, nhưng bên trong sân, không khí căng như dây đàn. Chú rể tiến tới, túm lấy tay cô dâu, kéo giật:
– “Đi vô thay đồ cưới! Em tưởng bỏ được hả? Cưới này là cưới bằng mọi giá!”

Cô dâu la lên, vùng vẫy, mắt đỏ hoe:
– “Thả con ra! Con thà bỏ trốn còn hơn sống ở đây!”

Bố cô dâu lập tức đứng chắn trước mặt con gái. Ông siết chặt chiếc ghế tre trong tay, ánh mắt quyết liệt như một con hổ bị dồn đến đường cùng.

– “Con gái tôi ai động vào, tôi liều với các người!”

Tiếng la hét, tiếng ghế bàn bị hất đổ vang lên. Những món tai lợn luộc văng tung tóe xuống nền đất. Trong lúc hỗn loạn, một bí mật bất ngờ bị phơi bày – một người họ hàng bên nhà trai buột miệng nói:

– “Tao đã nói rồi, cưới con bé này về để giải hạn thôi, làm gì dữ vậy…”

Cả sân im phăng phắc.
Cô dâu chết lặng. Nhà gái sững sờ

Bài đăng phổ biến

Khi trong gia đình có người qua đời cần biết, không nên giữ lại 4 di vật này cho con cháu

Vợ mất 49 ngày, chồng bất ngờ được bệnh viện yêu cầu đến đón con mới sinh, đến nơi nhìn người phụ nữ ấy quay mặt ra khiến anh rụng rời

Vườn nhà có 4 cây trồng Rắn mê như điếu đổ, muốn cả nhà bình an thích mấy cũng nhổ bỏ liền

Mẹ đi bước nữa tôi ở cùng dượng nhưng một ngày cha bỗng đưa ra yêu cầu “s:;ững người”…

B/ồ đến ngày sinh con trai, tôi rốt ráo báo vợ "Anh phải đi công tác đột xuất 5 ngày" rồi lao vào viện chăm sóc mẹ con cô ấy. Mẹ tròn con vuông, tôi nhẹ cả người, mừng rỡ vì đã có thằng "chống gậy" lúc về già. Sau 5 ngày chăm b/ồ, tôi mới trở về nhà nhưng giật mình thấy cỗ bàn linh đình, nhiều bạn bè, họ hàng bên nhà vợ đang đứng lố nhố trong sân. Vợ tôi làm cỗ gì mà sao không báo tôi?

10 năm qua tôi không về quê nội ăn Tết, cũng không cho chồng về, cả nhà cứ 26 Tết là về bên ngoại. Năm nay mẹ chồng gọi điện báo 1 câu, tôi quay xe về nhà nội luôn

Lấy chồng đã lâu mà suốt 2 năm nay vợ chồng tôi không có chuyện ch::ă:n g::ối, thậm chí còn ngủ riêng giường. Ngày tôi nằm viện, anh hàng xóm bất ngờ đến thăm rồi d:úi vào tay xấp ti:ề:n 2 triệu cùng câu nói ‘l:ạ:n:h người’, đến giờ tôi mới hiểu vì sao chồng tôi chỉ vào chăm tôi được 1 tiếng/ngày…..

Tôi là vợ lẽ, vừa kết hôn 1 tháng thì anh nhà phát hiện bị UT g-an giai đoạn cuối. Biết trước chẳng còn sống được lâu nên anh đã chia hết tài sản…

Tuổi 56, tôi chẳng thiếu gì, chỉ thiếu 1 bờ vai mạnh mẽ để nương tựa, chồng tôi đã m/ấ/t 8 năm về trước.

14 năm hôn nhân kỳ lạ của nữ BTV thời sự nói giọng miền Nam – Hoài Anh, cái kết gây chú ý